Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, Thẩm Khinh Chu quay đầu nhìn sang bên cạnh, lại phát hiện chỗ trống bên người đã chẳng còn ai.
Hắn bèn trở dậy xuống giường, bước ra ban công. Nhìn thảm thực vật xanh um tươi tốt trong tiểu khu bên dưới, lại ngắm dòng sông lấp lánh dưới ánh nắng ban mai phía xa xa, hắn vươn vai một cái thật dài.
Thế này mới gọi là cuộc sống chứ, hơn hai mươi năm qua quả thực sống uổng phí rồi.
"Gâu gâu~"




